Chiều thu tháng 10, ngồi lặng im bên không gian cũ nơi quán cf quen, hút tầm mắt giữa mênh mang dòng nước sông Đồng Nai, tôi lắng lòng nghe cô ca sĩ bảo khẽ: “Ở thành phố hoa Mai, nhớ thành phố hoa Đòa…” dìu dặt lời tự sự, giọng ca bỗng chảy tràn trong tôi khoảng kí ức chưa lâu, kí ức về một phố Hà Nội ngây ngất nắng, ngây ngất gió đêm bên hồ Hoàn Kiếm. Đưa tay với ly cf, dòng nước đăng đắng tan nơi đầu môi, mát lạnh; tôi trở về với một đêm Hà Nội giữa tháng tám, trời thu…
…Gió trong lành đùa rặng liễu xanh non, vờn nghịch mấy sợi tóc tôi, bay bay… Hồ Tây là đây! Tôi vẫn thường nghe những câu chuyện về Hà Nội 36 phố phường trong thơ, trong văn, trong nhạc. Tôi vẫn quen những người bạn Hà Nội gốc. Tôi vẫn hát “Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa…” Tôi vẫn biết Hà Nội có Hồ Tây. Vậy mà đêm nay, cảm thấy Hà Nội còn có “hương thủ đô”, điều tôi chưa từng hình dung! Hương thủ đô vương vất trong làn gió đêm mơn man bên hồ, mang theo hình ảnh những con đường êm ả chạy; những hàng cây ướp mùi sương đêm lành lạnh, dịu ngọt; những góc chợ với giọng rao đậm chất Bắc…mang theo hình dáng sừng sững uy nghiêm của cột cờ Lăng Bác, và mang theo hình Bác trong lăng, im lặng, mỉm cười…
Gió đêm nhè nhẹ, đằm thắm mà gửi gắm bao điều! Hương thủ đô mang hình dáng Việt, sóng sánh trong làn nước trong veo nơi ao cá Bác Hồ, dìu dịu lắng vào cơn gió thanh thanh quẩn quanh cây vú sữa dưới chân nhà sàn; đậm đà trong ly cà phê quán cốc nơi hồ Tây; ẩn mình trong tiếng rao hàng cô thiếu nữ chợ Đồng Xuân… Lần đầu tiên, tôi được sờ vào cái không gian cô đọng những xúc cảm của đêm. Lần đầu tiên, đứa con gái Miền Nam cảm được cái mùi hương không đâu thay thế: hương thủ đô đằm thắm, vững bền!
Tôi đi dạo lang thang trên bờ Hồ Hoàn Kiếm, thấy tháp rùa đêm tỏa sáng, đẹp lung linh. Câu hát từ lâu ngủ vùi trong kí ức chợt bừng tỉnh, ngân nga… “ nhớ tiếng dương cầm thoảng đêm gió bấc, nhớ tháp Rùa ngàn năm, vẫn trẻ cùng tuổi xanh…” Bước chân lạc dài trên con phố im lìm, lắng đọng hơi thở ngàn năm Thăng Long; nghe văng vẳng bên bờ hồ tiếng thì thầm của đôi lứa say trăng, say thơ; thấy cô hàng nước giấu ánh nhìn làm duyên với du khách; nhìn du khách, tôi khẽ mỉm cười… Hà nội ơi!
Dừng chân nơi quán cốc bên bờ Hồ Tây, con đường Thanh Niên tấp nập sao không hề ồn ã? Để cho nhánh liễu tự do bông đùa với mái tóc mềm sương đêm, tôi chọn chiếc bàn sát bờ nước, thấy sao trời dập dềnh kì ảo trên mặt hồ loang loáng sắc màu.
Anh phục vụ thật dễ thương, nụ cười hiền trong bộ áo trắng tinh, cất giọng con trai xứ Bắc mời khách dùng nước. Tôi nhẹ nhàng xin một ly trà đá, giật mình với cái chất giọng gái miền Nam đặc sệt vị quê hương. Anh phục vụ mỉm cười: “Thưa cô, ở đây không có trà đá, chỉ có lọc đá thôi…” Tôi tròn xoe mắt ngỡ ngàng, rồi khẽ gật đầu: “Cho em xin một cốc lọc đá!”
Anh phục vụ thật dễ thương, nụ cười hiền trong bộ áo trắng tinh, cất giọng con trai xứ Bắc mời khách dùng nước. Tôi nhẹ nhàng xin một ly trà đá, giật mình với cái chất giọng gái miền Nam đặc sệt vị quê hương. Anh phục vụ mỉm cười: “Thưa cô, ở đây không có trà đá, chỉ có lọc đá thôi…” Tôi tròn xoe mắt ngỡ ngàng, rồi khẽ gật đầu: “Cho em xin một cốc lọc đá!”
Có anh nhà văn nói với tôi rằng: “Mọi thứ sẽ chuyển đổi về cả lượng và chất, thứ duy nhất còn trường tồn là Văn hóa.” Tôi mỉm cười uống cốc lọc đá mát lạnh, trong lành. Gió Hồ Tây mơn man thổi. Hà Nội là đây, đẹp vững bền!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét