Hiển thị các bài đăng có nhãn Sáng tác của Hạ Thi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sáng tác của Hạ Thi. Hiển thị tất cả bài đăng

16 thg 10, 2009

Mưa




Lãng đãng mưa…



Chỉ là những giọt nước từ trời

Mà sao mang lắm nhớ, mưa ơi?

Mang đủ mênh mông tràn mộng nhỏ

Mang vừa ảo tưởng phủ qua đời…

Mưa đã đầy thêm bóng của đêm

Xanh hơn ngàn lá, đẫm môi mềm

Chìm đắm trong mưa, hồn ngập lụt

Mưa tàn, thôi ướt nửa trái tim!







Mưa đùa…


Buồn buồn, mưa rủ gió đùa chơi

Gom bóng về đây, nước phủ trời

Thân tan thành suối, cây cũng khóc?

Tiếc gì? Hay tiễn lá vừa rơi…



9 thg 10, 2009

Đóng băng



Ngỡ ngàng anh bảo rằng yêu
Ngỡ ngàng anh đến, một chiều trung thu.
Biên Hòa đêm, thả lời ru
Anh về gửi lại thiên thu, nỗi niềm…

Em gom bóng đổ vào tim
Ngỡ ngàng, tim bảo: “đi tìm…người dưng”!
Em rời chiếc bóng trên lưng
Ngập ngừng, nhặt chút mùa xuân, ươm lòng…





Nụ tình chơm chớm trổ bông
Vươn vào giá buốt, mùa đông lấp đầy!
À, xuân đang ngủ! Nào hay?
Ngỡ ngàng. Tim bảo: “đến ngày…đóng băng!”








Lặng im


Anh cứ lặng im đi, ừ, anh nhé!
Lặng im nghe:
                     rớt khe khẽ,
                                        thời gian.
Lặng im đếm:
                     niềm tin
                                  nhẹ nhẹ tàn
Lặng im nhìn:
                     thong thả…
                                       giọt tình tan!









Anh cứ lặng im đi, giữa hoang mang!
Lặng im tiếc:
                    tình xưa
                                 gấp lỡ làng
Lặng im đo:
                   hình em
                               còn chăng mới?
Lặng im rồi
                  anh còn với..lặng im!

7 thg 10, 2009

Nhớ





Ngày hôm qua


Nỗi nhớ em đầy đặn


Ừ, dẫu rằng có vị mặn


Đầu môi.


Nay sờ vào tim,


Chạm nỗi nhớ…. Buông lơi!


Trôi tuột kẽ tay


vướng tiếng thở dài


Tan…






24 thg 9, 2009

Khuya


Chuông gió reo…
Lại nhắn gửi thầm thì?
Giật mình tỉnh giấc
Một nỗi đau âm ỉ
Có người đến
Cửa khép hờ
Bước vào, trống tênh hênh
Người đi mau chớ tiếc
Nhà có chủ!
Chủ chưa về?
Ừ, cứ để chênh vênh.
Ai biết.
Người khóc ư? Đi mau chớ tiếc
Đêm đã về, người cần chốn dừng chân!
Phía trước có ánh đèn
Đi mau, đang gần…
Mặc kệ nó, cơn say
Chỉ là ảo ảnh lâng lâng
Ngày mai tỉnh giấc!

Chuông gió reo…
Người đi rồi
Chủ nhà vẫn chưa về
Về chi vội?
Cửa cứ vẫn khép hờ
Đón trăng, đón gió, đón thơ…
Đợi.


Đùa

Em ghẹo thiên hạ cười
Em treo tình đôi mươi
Em đùa thơ với khách
Rồi khách khóc, em cười!

“Khách ơi, khách dở người
Hoa lạ, chỉ để vui
Cành mang đầy gai góc”…
…Đêm em khóc, ai cười?!

Nhắn

Anh ngủ ngon đi, đừng bước lạc
Tưởng tượng hình em: bóng trăng mờ
Toả hết đêm rằm… vầng sáng bạc
Bận lòng chi nữa, hỡi khách thơ?

4h

Em treo lơ lửng đoá tình
Khách đưa tay với, giật mình…khách đau!
Đoá tình em đã treo lâu
Phơi khô, để ngắm. Chớ sầu khách ơi!

13 thg 9, 2009

Cụ già lòng con!

- Sáng nay con về thăm nơi Bác
Nơi Bác nằm yên, tay không buông
Hàng tre trong thơ, kìa! Xanh ngắt…
Vội vã con đi, nước mắt tuôn!

- Sáng nay con về thăm nơi Bác
Nơi Bác ngồi ăn, mâm cơm suôn
Con thấy ông già, đâu Chủ tịch?
Ngồi đó “mình ên”, ai cơm chung???

- Sáng nay con về, chân bước run
Ao cá còn đây, hồ nước trong
Ồ! Dáng “bụt mọc” thơ Tố Hữu
Kia! Vườn xoài nở, trắng hoa buông

- Sáng nay con về, thấy ngàn muôn
Như trong thơ cũ vẫn đọc luôn
Hút trong mắt nhỏ không gian lớn
Cảnh lạ, mà quen! Ngút yêu thương…

- Sáng nay con về, xin khóc muộn
Kể chuyện Bác hay, hóa kể suôn
Nay đứng đây nhìn, lòng con rõ:
Chuyện kể rằng hay, thực mới buồn…

- Sáng nay con về, con khóc luôn
Thấy người đứng đó, trời mưa tuôn…
Lom khom chống gậy, quần cao thấp
Chầm chậm Người ơi… kẻo ống buông!
Ao cá thì to, mưa cứ tuôn
Con sợ chiếc ô bé cỏn con
Bốn kẻ dâng cơm, người đâu muốn
Một người sang, chỉ nhọc chút thôi!

- Sáng nay con về, Bác đâu rồi?
Phải chăng nơi đó, Người đang ngồi
Việc nước luôn tay, dòng đang vội
Mà sao to thế, tiếng “Ra- dô”?
Ai đó tắt rồi nhé, Bác ơi!
Để Bác viết xong, còn nghỉ ngơi.
Giật mình. Lặng im! Đừng, đừng tắt…
Cháu ạ, nơi đây… vắng tiếng người!

- Sáng nay cháu khóc, thật, Bác ơi!!!
Thương lắm, cụ già trong giấc mơ
Nay đứng đây rồi, Người hiện hữu
Tiếng lòng con, mà tưởng tiếng thơ…

Tin văn hóa mới nhận