Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ không gửi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ không gửi. Hiển thị tất cả bài đăng

2 thg 11, 2011

Mưa...


Mỗi khi trời mưa, tôi thấy mình vô nghĩa! Vô nghĩa cả cuộc đời, khi sự trống trãi tràn về theo mỗi cơn mưa……

Từng kỉ niệm là mỗi hạt mưa
Mưa rớt xuống giọt nào, kỉ niệm rơi giọt ấy
Mưa thấm vào đất để ấp ôm, trang trãi
Kỉ niệm thấm vào em, hoang hoải, xót xa…
Anh!
Mỗi giọt mưa sa, một lần trời đau quặn
Kỉ niệm tình mình rơi rụng…
Anh có quặn đau?

19 thg 8, 2010

Cổ tích điều Vĩnh hằng


Em tin vào những điều vĩnh hằng

Khi chưa chắc vĩnh hằng là có thật?
Anh tin vào trò đời nghiệt ngã
Như một tín điều.


Một ngày
Hai ngày
Một năm
...Nhiều năm
Điều vĩnh hằng trở nên lung lay xiêu vẹo bởi trò đời nghiệt ngã
Em giữ chặt
Một tay
Hai tay
Quyết buộc chặt cả cuộc đời..
Anh bình thản mỉm cười
Bởi tin vào những trò đời nghiệt ngã
Như một tín điều.


Em dùng cuộc đời không buộc chặt được điều vĩnh hằng em-tự-đặt-tên
Bởi nó chẳng thể vĩnh hằng
Khi buộc chặt bởi cuộc đời đang ngụp lặn trong hoài nghi mà nhầm tưởng là oxy nuôi cơ thể!
Em muốn gào lên
Mong tiếng thét chứa nội lực của tình yêu sẽ đập tan mọi vật
Không có hiệu ứng gì
Vì nội lực trong tiếng thét chỉ là lòng ghen!
Em im lặng
Ngẩng-cao-đầu-nuốt-mật như em vẫn được khen.
Tự hỏi đến bao giờ cái đầu ngẩng cao kia thấy mỏi?
Anh bình thản mỉm cười
Tín-điều-những-trò-đời-nghiệt-ngã vẫn rong chơi.


Một ngày
Anh dạy em làm quen với những trò đời
Nhìn nghiệt ngã như một thứ đồ chơi mang trong mình cái tên quy luật
Chấp nhận quy luật
Chấp nhận trò chơi.
Lần bước chân trần qua một rừng gai không hình ảnh
Em nhìn thấy
Anh không
Gai đâm vào chân em, máu chảy đông thành đôi hài bảo vệ
Gai đâm vào tim em, máu thấm đỏ lớp áo mặc bên ngoài
Em khóc
Anh hét
Anh hét
Em khóc
Hét và khóc
Khóc và đi



Cho đến khi đôi hài máu dưới chân em trở thành một phần cơ thể
Chiếc áo mặc bên ngoài đã hóa một làn da
Em đi theo với lòng tin anh dẫn đường phía trước
những ngọn gai không hình ảnh mờ dần
Em nhìn về phía đã qua
Thấy vệt máu nở thành hoa
Em nhìn lên phía chưa tới
Thấy dịu kì một nguồn sáng không rõ tên






Anh bình thản mỉm cười
Đến khi nào mắt em không còn nhìn thấy những ngọn gai
Em sẽ bước qua chúng như một điều tất yếu
Đến khi nào máu em không còn chảy
Khi đó những điều tất yếu đã chẳng thể làm em đau
Em bắt đầu tin vào những-điều-nghiệt-ngã


Và nguồn sáng phía trước
Em nhận ra trong đó một hình tượng em-tự-đặt-tên, trở về như xa lắm từ muôn ngàn thế kỉ trước
Nguồn sáng của em
Tình yêu của em
Có tên gọi Vĩnh Hằng!






23 thg 10, 2009

Thử






Em thử lòng anh, anh thử em

Thử đo sâu rộng, đoán cứng mềm

Anh thấy mắt em còn đầy bóng

Em biết tận lòng anh có thêm…





Anh muốn em là nội trợ viên

Muốn em thông thái, lại ngoan hiền

Cần em bền bỉ, yêu chung thủy

Anh có hững hờ, cũng an nhiên (?)



Em thích được anh nhớ, thường xuyên

Thích biết rằng anh muốn được phiền

Thích vẽ con đường cùng anh bước

Cùng anh san phẳng những chông chênh…



Anh vắng một ngày dạ rối bời

Em thì lo nghĩ, anh thảnh thơi

Ngờ đâu tim lỡ một lần vỡ

Mảnh ghép chưa tròn, lại đánh rơi…



Biết rằng tình kia muốn thử thêm

Thử cân kiên định, thử trốn tìm

Hỏi chiếc hôn kia nồng hay chát?

Thử mãi, nên ngày… đã sang đêm!


24 thg 9, 2009

Lòng em


Càng nhớ anh, lòng càng đầy hận
Trách anh rồi, em giận lòng em!
Đã cùng đi khắp nhân gian
Nay còn một đoạn gian nan…vội từ?

Dép ơi…

Người về bên ấy vui không?
Riêng em 1 dãy mênh mông ngân hà
“Dép” đi tìm chiếc guốc ngà
Sánh đôi, khập khiễng. Dép là dép thôi…
Guốc là đồ kiểng, để chơi
Gót dài nhọn hoắc, mang rồi… đau chân!
Chân kia mi đã quen bùn
Sao còn chia rẽ dép cùn 1 đôi???

23 thg 9, 2009

Lòng tôi với đất Nghệ An

A, đây rồi… xứ Nghệ thương yêu!
Đặt chân lên mảnh đất Nghệ An, nhớ thương người con trai Nghi Lộc
A, đây rồi…xứ Nghệ thương yêu!
Quá đỗi thương yêu, dù chưa biết mặt bao giờ.

Không biết khi anh sinh ra, đất Nghệ thế nào
Không biết khi em sinh ra, xứ Nghệ ra sao
Nhưng từ khi hai kẻ lạ gặp nhau
Trong tim em, đứa con gái Miền Nam, đã in hình xứ Nghệ!...

Theo chân Bác về nơi sinh ra Bác
Thấy “yêu từng ngọn cỏ mỗi nhành cây”
Con cháu Bác, con của mảnh đất này
Tấm lòng đẹp vì chứa hồn dân tộc
Chí khí cao bởi con cháu Bác Hồ!...

Cám ơn anh, người con trai xứ Nghệ
Đã cho em biết mật ngọt ái ân
Đã cho em thấm đắng cay muôn tầng…

Cám ơn anh, cùng lời tạ lỗi chân thành
Vì ước hẹn đã không tròn như mộng
Đành vậy, chúc: người con trai Nghi Lộc
Đủ khôn ngoan để sống ở đất người
Đủ kiên định để ngày mai vươn tới
Đỉnh cao!
Đủ khát vọng để thành toàn những lí tưởng lớn lao
…và, sau tất cả.
Người ơi xin chừa em một ít
Một ít suy tư, lúc chạnh lòng!

Vẫn đợi ngày về gửi tâm hồn
Ngày đó xứ Nghệ, em làm con
Ngày đó quê Bác, quê “choa”, em xin gọi quê hương
Ngày đó bao giờ… còn kịp chăng?

Tin văn hóa mới nhận