Hiển thị các bài đăng có nhãn GÓC NGẪU HỨNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn GÓC NGẪU HỨNG. Hiển thị tất cả bài đăng

11 thg 10, 2011

Chuyện đóa hoa đêm…

Bỗng nhiên, đêm lại trắng dù một mình. Có lẽ, một mình mới trắng đêm! Những vần không kịp thành thơ, đành vậy. Có khi đăng chỉ để ngày mai gở bỏ... Chúc đêm ngủ ngon!


 
Một đêm trắng…
Đêm, sao lại trắng?
Trắng ý niệm
Trắng màu hoa
Trắng lòng ta
Trắng đêm!

Một đêm trắng…
Ta vật vã lục tung những mệt nhoài
Tìm gì?
Bóng.
Bóng ai?
…Tim!

Ta chẳng phải là loài hoa một đêm
Nở một đóa rạng ngời rồi vụt khép
Vậy mà giọt sương nồng nàn cũng khẽ rớt vào lòng, ban phép
Không hình hài, đành khép lòng trinh…

…Một đôi lần đến, như người tình
Để cho trời đất báo tin lành
Vẫn bình an… (*)

Giọt sương ơi, tan…tan…
Để những cánh trắng ấp ôm không còn nghe nhức nhối
Giọt sương ơi, thổi…thổi…
Để lạnh dần những hơi ấm vĩnh hằng
Giọt sương ơi!... Vì sao đóng băng?
Bởi những cánh hoa e ấp không còn màu trắng
Bởi đã nở một lần
Để khép lại ngàn năm!

…Một đôi lần đến, như người tình
Một đôi lần đến, và lặng thinh…
Hoa đã khép, sương chưa kịp đón bình minh
Sương đóng băng
Để vẹn nguyên trong lòng hoa
Tỏa sáng!
Và lặng thinh
Để hóa một vĩnh hằng.

Đêm
Một đêm trắng?
Đơn độc
Lang thang
Tan…

Đêm, một đêm trắng…
Đêm, sao lại trắng?
Trắng ý niệm
Trắng màu hoa
Trắng lòng ta
Trắng đêm!

Đêm trắng, 2h28 AM 11/10/11
(*): TCS


23 thg 2, 2011

VẼ TRANH


 Tình cờ đóng khung một góc nhìn, lướt qua, tư duy, rồi vẽ nên một bức tranh dang dang dở dở, như muôn vàn câu chuyện tình trên đời, như ta...

Ngâm nga một suối đàn nhà bên
Câu chuyện tình buồn, chưa đặt tên
Đàn hân hoan, nồng nàn
Kể một tiểu thuyết dở dang…

Nàng ngồi vắt tréo chân
Môi mím nhẹ một nửa nụ chưa thành xuân
Mắt đắm vào dòng suối nơi chàng
Chàng đắm đuối bên đàn
Những thác tràn cuộn chảy
Nhịp vội vã, giục giã
Nhịp đợi…

Những tình khúc lần lượt đi qua
Không đầu không cuối
Tình khúc thiếu nốt
Thừa nhịp.
Tình khúc không thành bài, nhưng đã là lời ca
Vô hình, tim vội đơm hoa.

Nàng giật mình mím nửa nụ xuân chưa khịp nở
Khép lại màn sương mắt giăng mơ
Đi vội ra cửa
Trốn chạy suối đàn
Nàng đánh rơi khoảnh khắc chờ, một nửa…

Chàng luyến tiếc suối đàn thừa nhịp lửa
Ngắt vội dòng, nốt thiếu càng chơi vơi
Mạnh tay ngược đãi phím ngà
Rồi lặng lẽ bản tình ca kết thúc
Lần này nhịp vừa, đủ nốt
Câm lặng nhìn, tim rụng bông hoa…

Nàng đi,
Đánh rơi một khoảnh khắc
Chàng câm lặng
Tim rụng một bông hoa
Lấp lửng một thảng thốt, hiu hắt
…sâu trong nhà.

19 thg 8, 2010

Vu vơ


Có những thời gian không màu, trống rỗng. Trôi qua vô nghĩa. Cả ngày trời chẳng làm được tẹo nào ra hồn. Tiếc. Hoang mang. Níu. Vô ích!




Nếu sự nhớ kia là phạm pháp


Có lẽ em đã phải hầu tòa


Và nếu yêu anh là án tử


Chắc chắn em giờ đã ra ma!


17 thg 8, 2010

Hạnh phúc là đấu tranh!


Đến khi ta giở ra xem lại những câu chữ hiền lành viết cho mùa mưa cũ, thì là lúc mùa mưa mới sắp qua đi mất rồi... để lại những sụt lở.



Mùa mưa cũ, ta viết cho những xúc cảm triền miên tan chảy trong "những giọt nước từ trời". Mùa mưa mới, ta để cho nó qua đi, rồi viết cho những cái không thể gọi tên, không đọng nổi thành 1 cảm xúc.



Mùa mưa cũ, ta hiền lành với những buồn, những nhớ, những hy vọng... Mùa mưa mới, ta rửa trôi tất cả trong vô hình, để hiện hình một khao khát được đâm chồi từ nỗi đau và nuôi dưỡng bởi chai sạn của xúc cảm, bởi đông cứng của lòng nhân.



Những mùa hiền, những đoạn kết nở hoa trên hy vọng chỉ là ảo tưởng đã trôi theo mùa mưa cũ.



Cái còn lại là chiến đấu, là trân mình nuốt lấy những chất đắng biết chắc là không ngọt, những quyết định không phải là đứa con của lòng từ thiện, cả nể...



Hạnh phúc là đấu tranh! (Mac)

Ta sẽ đấu tranh đến cùng để có được mi.

5 thg 4, 2010

Sáng



“Bỗng một khoảnh khắc ngưng đọng nặng nề giữa buổi sáng hiền lành dịu dàng đầy gió. Đau đáu bởi những suy tư, rối rắm bởi những kế hoạch dự định. Một phút bế tắc, một phút muốn nghẹt thở, ngưng đọng…” 




 
 
 

Buổi sáng đầy đặn


Lòng đầy đặn…


…sầu!


Thả rong đôi con mắt


Đóng khung một khoảnh khắc


Nâu.


Gió và thời gian trong vắt


Suy tư thì hỗn mang màu sắc


Quyện lấy nhau.






Buổi sáng ngưng đọng


Trong 1 không gian lay động


Nghẹt thở.





Những vòng tròn xoay


Những đường gạch loay hoay


Chồng chéo.


Một mớ bòng bong


Lọt thỏm trong buổi sáng đầy đặn gió, thời gian.


Cô đọng.


Trong miên man...













15 thg 10, 2009

Bâng khuâng nhớ, chả thèm đề tên!






Chiều đã về, thảm xanh đằm trong mắt

Gió đi rong, cũng vít vội lá vàng

Sợi nắng muộn còn quàng mây, tím ngắt

Lặng lẽ. Thâm trầm. Bóng đợi ngày tan…





Chiều tan đáy mắt, chiều tàn.

Mắt mơ xa lắc, ngút ngàn! Mắt mơ…






Chiều tím, làm thơ, tím cả chiều

Mắt hiền nuốt chửng ráng mây phiêu

Trôi trong đáy mắt, mây ngoa ngoắt:

“Mong chả đầy gang, chắc gì yêu?”




...

Lòng đêm chôn chặt ráng hoàng hôn

Khi nắng đi rong chẳng chạnh buồn

Lòng em khâu kín lời chưa nói

Khi người xem nhẹ một nụ hôn…





13 thg 10, 2009

Cảm ơn, sao nói thành lời…

(Gửi ông anh không biết đọc thơ…)

Cảm ơn người bạn đường xa

Cảm ơn người bạn…không già, không non(!)

Không già, tim biết còn son

Không non, vì đã …2 con cùng người!
 Lẽ nào gọi “chú”, nực cười?

Gọi “anh”, khéo lại có người…suy tư!

Hóa ra “anh”, “chú” đều …dư

Đan tim, tri kỉ! Chớ từ nghen …huynh!


Bữa nay kiểm tra blog thấy có thêm mấy cái trang trí lạ lạ, vẫn biết có người bạn hay chê, hay trêu, nhưng cũng hay âm thầm tô điểm, sửa sang ngôi nhà từ xa. Cảm ơn! Hoa …héo chỉ biết nói thế thôi. Đường còn xa, Hoa sẽ nhiều lần chịu gió, chịu nắng, chịu rét…không thèm ai làm hiên che chắn, chỉ cần chút nước, chút mặn mà của đất để Hoa đủ niềm tin, đủ vững bền mà …nghênh bão! Thế thôi.

9 thg 10, 2009

Làm sao?




Nhớ anh chẳng biết làm sao nói


Vì lỡ bảo “không - làm bạn thôi”


Giận anh đâu biết làm sao trách


Vì chả lẽ thưa… đã yêu rồi?


Nhìn thấy ghét!






Này anh! Cô gái kia…ai thế?


Sao anh không ngồi sang ghế bên kia?


Nói gì nói mãi, tía lia!


Cớ sao bàn kiếng chẳng chia nổi người?!










?


Anh đến khi lòng đang ngổn ngang
Chẳng nói năng chi, chẳng vội vàng
Khẽ chiếm lòng ta, rồi suy tính
Rồi chừa một chỗ để…hoang mang!


7 thg 10, 2009

Lạc

Yêu anh, yêu cả họ, dòng

Yêu luôn cái nghĩa…vợ chồng nhà anh!

Mình em đi lạc đã đành

Anh còn khăn gói song hành… đùa chăng?!

25 thg 9, 2009

Bỗng nhiên…

(Nhớ cậu Anh Liệt!)


Bỗng nhiên hôm ấy không nhiều nắng
Chỉ đủ hong vàng một nhớ thương
Em qua, áo lụa nghiêng chiều vắng
Để buồn ngơ ngẩn cả hoàng hôn…
AL

23 thg 9, 2009

Tặng một người

Bước chân đến xứ Nghệ An
Trông người Nghi Lộc vô vàn nhớ nhung!
Nhớ nhung thì mặc nhớ nhung
Nhưng vì…nhớ quá, nên dùng… “truyền thông”
Dù biết người chẳng hài lòng
Ta đây mặc kệ, như không hiểu người
Hiểu nhiều, cũng chẳng thể nguôi…
Mình ta nuốt đắng, ngậm ngùi bấy lâu!

Cảnh đẹp chẳng giải được sầu
Đàn ông cả khối, tưởng đâu … không người

Gọi

Anh gọi em “bà xã”
Mà mắt dõi theo ai?
Anh ơi, thà “đồng nghiệp”
Đỡ vu vơ đêm dài!

Quà…

Sinh nhật “sếp lớn”, quà không có
Chỉ để dành một chút vấn vương
Gói vào vị biển, tóc hương
Gom thêm chút gió, chút buồn…tặng anh!

Lễ!

Cái lễ trao bằng thiệt là vui!
Đứa ngồi, đứa đứng, đứa lui chui
Thầy trò lẫn lộn, thi nhau hét
Cái “lễ” trao bằng, thiệt là vui…

Xúc cảm

Có chiến công nào hoá đất thiêng
Thảm máu phủ lên “đánh chủ quyền”
Thành Cổ, ngàn năm khi nào cổ?
Xương tan, muôn thuở dễ đâu tan!

Tin văn hóa mới nhận