19 thg 8, 2010
Cổ tích điều Vĩnh hằng
Em tin vào những điều vĩnh hằng
Khi chưa chắc vĩnh hằng là có thật?
Anh tin vào trò đời nghiệt ngã
Như một tín điều.
Một ngày
Hai ngày
Một năm
...Nhiều năm
Điều vĩnh hằng trở nên lung lay xiêu vẹo bởi trò đời nghiệt ngã
Em giữ chặt
Một tay
Hai tay
Quyết buộc chặt cả cuộc đời..
Anh bình thản mỉm cười
Bởi tin vào những trò đời nghiệt ngã
Như một tín điều.
Em dùng cuộc đời không buộc chặt được điều vĩnh hằng em-tự-đặt-tên
Bởi nó chẳng thể vĩnh hằng
Khi buộc chặt bởi cuộc đời đang ngụp lặn trong hoài nghi mà nhầm tưởng là oxy nuôi cơ thể!
Em muốn gào lên
Mong tiếng thét chứa nội lực của tình yêu sẽ đập tan mọi vật
Không có hiệu ứng gì
Vì nội lực trong tiếng thét chỉ là lòng ghen!
Em im lặng
Ngẩng-cao-đầu-nuốt-mật như em vẫn được khen.
Tự hỏi đến bao giờ cái đầu ngẩng cao kia thấy mỏi?
Anh bình thản mỉm cười
Tín-điều-những-trò-đời-nghiệt-ngã vẫn rong chơi.
Một ngày
Anh dạy em làm quen với những trò đời
Nhìn nghiệt ngã như một thứ đồ chơi mang trong mình cái tên quy luật
Chấp nhận quy luật
Chấp nhận trò chơi.
Lần bước chân trần qua một rừng gai không hình ảnh
Em nhìn thấy
Anh không
Gai đâm vào chân em, máu chảy đông thành đôi hài bảo vệ
Gai đâm vào tim em, máu thấm đỏ lớp áo mặc bên ngoài
Em khóc
Anh hét
Anh hét
Em khóc
Hét và khóc
Khóc và đi
Cho đến khi đôi hài máu dưới chân em trở thành một phần cơ thể
Chiếc áo mặc bên ngoài đã hóa một làn da
Em đi theo với lòng tin anh dẫn đường phía trước
những ngọn gai không hình ảnh mờ dần
Em nhìn về phía đã qua
Thấy vệt máu nở thành hoa
Em nhìn lên phía chưa tới
Thấy dịu kì một nguồn sáng không rõ tên
Anh bình thản mỉm cười
Đến khi nào mắt em không còn nhìn thấy những ngọn gai
Em sẽ bước qua chúng như một điều tất yếu
Đến khi nào máu em không còn chảy
Khi đó những điều tất yếu đã chẳng thể làm em đau
Em bắt đầu tin vào những-điều-nghiệt-ngã
Và nguồn sáng phía trước
Em nhận ra trong đó một hình tượng em-tự-đặt-tên, trở về như xa lắm từ muôn ngàn thế kỉ trước
Nguồn sáng của em
Tình yêu của em
Có tên gọi Vĩnh Hằng!
Vu vơ
Có những thời gian không màu, trống rỗng. Trôi qua vô nghĩa. Cả ngày trời chẳng làm được tẹo nào ra hồn. Tiếc. Hoang mang. Níu. Vô ích!
Nếu sự nhớ kia là phạm pháp
Có lẽ em đã phải hầu tòa
Và nếu yêu anh là án tử
Chắc chắn em giờ đã ra ma!
17 thg 8, 2010
Hạnh phúc là đấu tranh!
Đến khi ta giở ra xem lại những câu chữ hiền lành viết cho mùa mưa cũ, thì là lúc mùa mưa mới sắp qua đi mất rồi... để lại những sụt lở.
Mùa mưa cũ, ta viết cho những xúc cảm triền miên tan chảy trong "những giọt nước từ trời". Mùa mưa mới, ta để cho nó qua đi, rồi viết cho những cái không thể gọi tên, không đọng nổi thành 1 cảm xúc.
Mùa mưa cũ, ta hiền lành với những buồn, những nhớ, những hy vọng... Mùa mưa mới, ta rửa trôi tất cả trong vô hình, để hiện hình một khao khát được đâm chồi từ nỗi đau và nuôi dưỡng bởi chai sạn của xúc cảm, bởi đông cứng của lòng nhân.
Những mùa hiền, những đoạn kết nở hoa trên hy vọng chỉ là ảo tưởng đã trôi theo mùa mưa cũ.
Cái còn lại là chiến đấu, là trân mình nuốt lấy những chất đắng biết chắc là không ngọt, những quyết định không phải là đứa con của lòng từ thiện, cả nể...
Hạnh phúc là đấu tranh! (Mac)
Ta sẽ đấu tranh đến cùng để có được mi.
5 thg 4, 2010
Sáng
“Bỗng một khoảnh khắc ngưng đọng nặng nề giữa buổi sáng hiền lành dịu dàng đầy gió. Đau đáu bởi những suy tư, rối rắm bởi những kế hoạch dự định. Một phút bế tắc, một phút muốn nghẹt thở, ngưng đọng…”
Buổi sáng đầy đặn
Lòng đầy đặn…
…sầu!
Thả rong đôi con mắt
Đóng khung một khoảnh khắc
Nâu.
Gió và thời gian trong vắt
Suy tư thì hỗn mang màu sắc
Quyện lấy nhau.
Buổi sáng ngưng đọng
Trong 1 không gian lay động
Nghẹt thở.
Những vòng tròn xoay
Những đường gạch loay hoay
Chồng chéo.
Một mớ bòng bong
Lọt thỏm trong buổi sáng đầy đặn gió, thời gian.
Cô đọng.
Trong miên man...
23 thg 10, 2009
Thử
Em thử lòng anh, anh thử em
Thử đo sâu rộng, đoán cứng mềm
Anh thấy mắt em còn đầy bóng
Em biết tận lòng anh có thêm…
Anh muốn em là nội trợ viên
Muốn em thông thái, lại ngoan hiền
Cần em bền bỉ, yêu chung thủy
Anh có hững hờ, cũng an nhiên (?)
Em thích được anh nhớ, thường xuyên
Thích biết rằng anh muốn được phiền
Thích vẽ con đường cùng anh bước
Cùng anh san phẳng những chông chênh…
Anh vắng một ngày dạ rối bời
Em thì lo nghĩ, anh thảnh thơi
Ngờ đâu tim lỡ một lần vỡ
Mảnh ghép chưa tròn, lại đánh rơi…
Biết rằng tình kia muốn thử thêm
Thử cân kiên định, thử trốn tìm
Hỏi chiếc hôn kia nồng hay chát?
Thử mãi, nên ngày… đã sang đêm!
17 thg 10, 2009
Chuyện về Bão
Trời lại mưa. Mấy hôm rồi cứ sáng lên mạng lướt báo điện tử lại thấy tin bão. Tối về mở TV xem tin tức, dự báo thời tiết cũng lại thấy bão. Đồng bào miền Trung không năm nào là không hứng chịu những cơn bão vô tình, vô tâm. Bão ngoài đó thổi vào tận trong này, lạnh buốt đáy lòng...
Tôi nhớ đứa bạn ngoài Huế. Cũng dân lao động nghèo, nhà có cái nghề làm chả truyền thống trong vùng ai cũng biết tiếng. Vậy mà mấy năm rồi bão vần vũ, cứ thổi bay cái nóc này lại gầy cái nóc khác, vài bận không chịu thấu cả nhà lục tục kéo nhau ra Nam trú nhờ. Nhớ lại mấy câu chuyện nó kể, tôi thấy thương! Không khác cảnh trên TV là mấy, khác chăng đây đúng là cảm xúc người thiệt việc thiệt trăm phần trăm không thông qua xướng ngôn viên! … “ Ôi nói làm chi ba cái bão có chi mô mà lạ? Có khi tui đang học bài, bão thổi qua cái vèo nghe rầm rầm trên mái, rồi nghe …mát rượi, bay vèo cái nóc! Lát sau lụt dâng lên, đầu tiên tui ngồi trên ghế, sau đổi cái ghế cao hơn, hết ghế đổi tui đổi tới tư thế, ngồi chồm hổm, rồi đứng cũng không còn chỗ cao mô mà đứng tới. Rồi lát nước rút, đó chỉ là mưa to, ngập lụt thôi. Bão thì nguy hơn nhiều…” Nghe nó kể về thiên tai mà cứ như …cơm bữa! Rồi một bận 2 đứa đang học bài, nhà nó bật TV, thấy đài đưa tin bão về ngay thị trấn Bảo Lộc, trường cũ cấp 2 nó sập, 1 thầy giáo chết. Nó bưng mặt khóc! Nhà nó kéo ra Nam lập nghiệp cũng vì tránh bão, nhưng tránh được nhà nó, còn hàng vạn ngôi nhà, mái ấm khác, trong đó có thầy cô, bạn bè… Hôm sau, nó lẳng lặng lên lớp xin quần áo cũ của mấy đứa khá khá, gửi ra quê.
Lại mùa bão đang về, bữa nay dạo blog thấy có mấy bài thơ hay của tác giả miền Nam chạnh lòng trước bão, tôi đọc còn thấy xót xót… Buồn, mở rado nghe, không ngờ lại bắt gặp một câu chuyện về bão. Giọng cô phát thanh viên ngọt ngào mà bữa nay trong câu chuyện này có vẻ trầm lắng… “Bỗng một giọng teen bên cạnh bàn tôi ngồi vụt nói như hét: í í, lỡ bữa đó mưa thì sao tụi bây? - Ờ há, hổng được à nghen, đi picnic mà mưa là toi đó! – Dzậy giờ sao biết được mà tránh đây trời? – Thì vô google search thử coi chứ sao! – search cái gì đây? – Thì thử đi, “bão”!” – Chời ơi, hổng có gì để biết hết chơn, toàn ba cái tin bão lụt chết chóc gì đâu không hà…” Nghe tới đó tôi bỗng tắt phụt cái radô, không biết câu chuyện này tác giả tận tai nghe nghĩ sao, chứ riêng tôi thấy …lạnh. Hình như bão lại ra tận trong Nam mình thì phải! Teen bây giờ laptop di động kiểu gì cũng không thiếu, chỉ thiếu chút suy tư. Chắc phải chờ trải nghiệm, mà gì chứ bão lụt, mấy ai muốn trãi nghiệm bao giờ? Không biết các teen trong câu chuyện kia có muốn k???
16 thg 10, 2009
Mưa
Lãng đãng mưa…
Chỉ là những giọt nước từ trời
Mà sao mang lắm nhớ, mưa ơi?
Mang đủ mênh mông tràn mộng nhỏ
Mang vừa ảo tưởng phủ qua đời…
Mưa đã đầy thêm bóng của đêm
Xanh hơn ngàn lá, đẫm môi mềm
Chìm đắm trong mưa, hồn ngập lụt
Mưa tàn, thôi ướt nửa trái tim!
Mưa đùa…
Buồn buồn, mưa rủ gió đùa chơi
Gom bóng về đây, nước phủ trời
Thân tan thành suối, cây cũng khóc?
Tiếc gì? Hay tiễn lá vừa rơi…
15 thg 10, 2009
Bâng khuâng nhớ, chả thèm đề tên!
…
Chiều đã về, thảm xanh đằm trong mắt
Gió đi rong, cũng vít vội lá vàng
Sợi nắng muộn còn quàng mây, tím ngắt
Lặng lẽ. Thâm trầm. Bóng đợi ngày tan…
…
Chiều tan đáy mắt, chiều tàn.
Mắt mơ xa lắc, ngút ngàn! Mắt mơ…
…
Chiều tím, làm thơ, tím cả chiều
Mắt hiền nuốt chửng ráng mây phiêu
Trôi trong đáy mắt, mây ngoa ngoắt:
“Mong chả đầy gang, chắc gì yêu?”
...
Lòng đêm chôn chặt ráng hoàng hôn
Khi nắng đi rong chẳng chạnh buồn
Lòng em khâu kín lời chưa nói
Khi người xem nhẹ một nụ hôn…
14 thg 10, 2009
Níu vết xe lăn…
Cậu ngồi xe lăn, âm thầm lăn xe qua tuổi thơ con. Nay con khôn lớn, bánh xe cậu dần lăn vào bóng xế hoàng hôn cuộc đời. Lặng lẽ trôi, lặng lẽ lăn…
Ngày con còn phôi thai, má bối rối nghĩ ra cái tên, cậu từ tốn bảo “chờ xem trai gái!”. Ngày con chào đời, má mãn nguyện vì con là bé gái, nội ngoảnh mặt đi nén tiếng thở dài… Nội về, không thèm đặt lấy cái tên. Ba cười trừ, em đặt đi! Cậu lăn xe đón má về nhà. “Cầm kì thi hoạ - Xuân hạ thu đông. Xuân Cầm là chị, vậy em là Hạ Thi”.
Ngày cuối xuân gió mơn man thổi đón hạ về, ngôi nhà nhỏ con lặng lẽ khóc oa oa… ngày cuối tháng ba Hạ Thi chào đời, cậu đặt tên!
Má ba đi diễn phương xa, con bập bẹ gọi bà, gọi cậu bên nôi. Mỗi trưa nồng gió hiu hắt ngoài hè, cậu lấy sợi dây chuối hột phơi khô, một đầu cột vào võng nôi con nằm, một đầu thắt giữ nơi bánh xe lăn. Cậu đưa võng ngân nga: “…la la la, là la lá la…” Bạn bè con đi vào giấc ngủ trẻ thơ bằng lời ru ầu ơ của mẹ; má con vắng nhà, cậu đưa con vào giấc nồng bằng lời hát không tròn câu…
Con sốt phát ban, mũi chảy máu cam. Cậu lăn xe đun nước chờm khăn, con khóc tu oa, bánh xe cậu lăn gấp, ấm nước mới đun đổ ập, chảy tràn. Ấm nước vô tri, ấm nước không biết nghĩ suy… Con hết sốt lại chơi đùa cười nói. Cậu nằm li bì, đau buốt, mê man…
Cậu viết văn đăng báo, lấy bút danh “Anh Liệt”, con ngây ngô đôi mắt tròn xoe “sao không anh tuấn mà Anh Liệt? Cậu đẹp trai mà!” Cậu cười khì khì “đẹp trai mà liệt, trời, phải khoe chứ con!” Văn cậu đầy bóng, bóng xe lăn, bóng cuộc đời…
Con biết chạy lon ton, nhà mình tự nhiên chật chội hẳn. Cậu muốn con ra sân, cậu dành dụm tiền nhuận bút gửi ngoại mua xe 3 bánh mini. Con khoái chí leo lên tập chạy, cậu nheo mắt đọc mấy câu thơ con nhớ đến bây giờ: “…mua xe tí hon, bé chạy bon bon…”
Con học theo cậu làm văn đăng báo, bài “Lòng tốt” đăng Sông Phố ngày đó có niềm vui thơ ngây của đứa trẻ học lớp 1, có bàn tay nắn nót từng nét chữ của cậu con. Con đòi lấy bút danh cho oách, cậu cười hiền “Tên con đẹp, biết không?”. Con liếc mắt lém lỉnh “tên cậu đặt chứ gì!” cậu cười khanh khách “Con bé này lanh quá đi!”. Rồi lên cấp hai, thấy cậu làm thơ, con lại bắt chước. Bài đầu tiên “Theo bước chân cô” đăng dưới mái trường, cậu đặt tựa, cậu sửa từng vần thơ…
Con vào cấp 3, nhà đã có má. Má đi bán cả ngày, cậu cho con dẫn bạn bè về chơi. Bạn con đứa nào cậu cũng nhớ tên, mỗi đứa một cái biệt danh cậu đặt. Đứa “Thanh mộng”, đứa “Hạnh mập”, đứa “Thuỷ chả”… nghe mà dễ thương.
Cậu là thầy thuốc bất đắc dĩ nhà mình. Mỗi lần con đau bụng, trật chân, hay có bất cứ cái triệu chứng chi là lạ, con lại chạy về nhà “…cậu ơi!”.
Cậu sáng tác nhạc, không có ca sĩ hát, cậu một mình ngân nga… “Yêu ai, yêu người xa lạ, thương ai, thương người không quen…” Con đi học hát, hát đủ thứ tình ca, hát nhạc Trịnh, hát nhạc thầy con. Một ngày con về ngồi bên bàn cậu hát vang vang: “Yêu ai, yêu người xa lạ…” cậu ngỡ ngàng “trời con này thuộc nhạc cậu ta?” Con thuộc tự bao giờ, không hay… thuộc nhạc cậu như thuộc lòng cậu, thăm thẳm sâu!
Con bắt chước làm văn, làm thơ, rồi bắt chước luôn viết nhạc. Con viết được 1 bài rồi im re luôn cho tới bây giờ. Tự hỏi sao con hay bắt chước cậu, bắt chước nếp sống, bắt chước cái lối ăn cơm ít thức ăn, ăn hết rồi còn chừa lại 1 món ngon; bắt chước cả cái cách chắt chiu, dành dụm, má cho tiền ăn quà, tan học về túi vẫn còn nguyên… Cậu âm thầm, lặng lẽ lăn xe, vết để lại trong ngôi nhà nhỏ của mình, vết in trong tâm thức con, in màu ấu thơ…
Con đi học xa, nhà quạnh quẽ. Cậu vẫn đều đặn lăn xe mớm cơm cho ngoại. Cậu lại làm thầy thuốc chăm ngoại tuổi già, cái tật gì của ngoại cậu cũng thuộc hết, mỗi buổi con về, cậu đem kể con nghe. Con đem mấy cái bằng khen linh tinh về nhà, cậu lăn xe lạch cạch treo lên, không đủ đinh treo cậu đem chưng tủ. Bằng khen nhiều vì con được khen đủ thứ, nhưng không có thứ nào là không học được từ cậu buổi thơ ngây.
Rồi thấy má bật đài trong cái điện thoại di dộng mà nghe con nói chuyện, cậu lại gom được chút tiền đưa má mua radô. Má mua phải cây đèn pin có thể nghe đài (!), tiếng cứề rè không rõ lời con. Con chê đài dỏm, cậu ậm ừ … “kệ tao!”.
Rồi mỗi trưa nồng đan giấc quê, cậu không ngủ cùng má bật đài, lặng lẽ nghe, lặng lẽ chìm vào tiếng rè rè xen lẫn lời con đọc ban trưa.
Cậu lặng lẽ lăn xe đi suốt cuộc đời, đi qua tuổi thơ con, song hành cùng con mỗi bước con tập tành, chập chững lần dò trên con đường đời đang phía trước. Một ngày con về thăm nhà, thảng thốt nhận ra mắt cậu đã nhuốm màu thời gian, thảng thốt biết rằng những cơn đau hay về gấp gáp dìm cậu vào cơn mê, thảng thốt trông theo bánh xe lăn đang chậm dần… Thảng thốt sợ một ngày, cậu lặng lẽ lăn xe vào hư vô… Cậu ơi!
Ngày con còn phôi thai, má bối rối nghĩ ra cái tên, cậu từ tốn bảo “chờ xem trai gái!”. Ngày con chào đời, má mãn nguyện vì con là bé gái, nội ngoảnh mặt đi nén tiếng thở dài… Nội về, không thèm đặt lấy cái tên. Ba cười trừ, em đặt đi! Cậu lăn xe đón má về nhà. “Cầm kì thi hoạ - Xuân hạ thu đông. Xuân Cầm là chị, vậy em là Hạ Thi”.
Ngày cuối xuân gió mơn man thổi đón hạ về, ngôi nhà nhỏ con lặng lẽ khóc oa oa… ngày cuối tháng ba Hạ Thi chào đời, cậu đặt tên!
Má ba đi diễn phương xa, con bập bẹ gọi bà, gọi cậu bên nôi. Mỗi trưa nồng gió hiu hắt ngoài hè, cậu lấy sợi dây chuối hột phơi khô, một đầu cột vào võng nôi con nằm, một đầu thắt giữ nơi bánh xe lăn. Cậu đưa võng ngân nga: “…la la la, là la lá la…” Bạn bè con đi vào giấc ngủ trẻ thơ bằng lời ru ầu ơ của mẹ; má con vắng nhà, cậu đưa con vào giấc nồng bằng lời hát không tròn câu…
Con sốt phát ban, mũi chảy máu cam. Cậu lăn xe đun nước chờm khăn, con khóc tu oa, bánh xe cậu lăn gấp, ấm nước mới đun đổ ập, chảy tràn. Ấm nước vô tri, ấm nước không biết nghĩ suy… Con hết sốt lại chơi đùa cười nói. Cậu nằm li bì, đau buốt, mê man…
Cậu viết văn đăng báo, lấy bút danh “Anh Liệt”, con ngây ngô đôi mắt tròn xoe “sao không anh tuấn mà Anh Liệt? Cậu đẹp trai mà!” Cậu cười khì khì “đẹp trai mà liệt, trời, phải khoe chứ con!” Văn cậu đầy bóng, bóng xe lăn, bóng cuộc đời…
Con biết chạy lon ton, nhà mình tự nhiên chật chội hẳn. Cậu muốn con ra sân, cậu dành dụm tiền nhuận bút gửi ngoại mua xe 3 bánh mini. Con khoái chí leo lên tập chạy, cậu nheo mắt đọc mấy câu thơ con nhớ đến bây giờ: “…mua xe tí hon, bé chạy bon bon…”
Con học theo cậu làm văn đăng báo, bài “Lòng tốt” đăng Sông Phố ngày đó có niềm vui thơ ngây của đứa trẻ học lớp 1, có bàn tay nắn nót từng nét chữ của cậu con. Con đòi lấy bút danh cho oách, cậu cười hiền “Tên con đẹp, biết không?”. Con liếc mắt lém lỉnh “tên cậu đặt chứ gì!” cậu cười khanh khách “Con bé này lanh quá đi!”. Rồi lên cấp hai, thấy cậu làm thơ, con lại bắt chước. Bài đầu tiên “Theo bước chân cô” đăng dưới mái trường, cậu đặt tựa, cậu sửa từng vần thơ…
Con vào cấp 3, nhà đã có má. Má đi bán cả ngày, cậu cho con dẫn bạn bè về chơi. Bạn con đứa nào cậu cũng nhớ tên, mỗi đứa một cái biệt danh cậu đặt. Đứa “Thanh mộng”, đứa “Hạnh mập”, đứa “Thuỷ chả”… nghe mà dễ thương.
Cậu là thầy thuốc bất đắc dĩ nhà mình. Mỗi lần con đau bụng, trật chân, hay có bất cứ cái triệu chứng chi là lạ, con lại chạy về nhà “…cậu ơi!”.
Cậu sáng tác nhạc, không có ca sĩ hát, cậu một mình ngân nga… “Yêu ai, yêu người xa lạ, thương ai, thương người không quen…” Con đi học hát, hát đủ thứ tình ca, hát nhạc Trịnh, hát nhạc thầy con. Một ngày con về ngồi bên bàn cậu hát vang vang: “Yêu ai, yêu người xa lạ…” cậu ngỡ ngàng “trời con này thuộc nhạc cậu ta?” Con thuộc tự bao giờ, không hay… thuộc nhạc cậu như thuộc lòng cậu, thăm thẳm sâu!
Con bắt chước làm văn, làm thơ, rồi bắt chước luôn viết nhạc. Con viết được 1 bài rồi im re luôn cho tới bây giờ. Tự hỏi sao con hay bắt chước cậu, bắt chước nếp sống, bắt chước cái lối ăn cơm ít thức ăn, ăn hết rồi còn chừa lại 1 món ngon; bắt chước cả cái cách chắt chiu, dành dụm, má cho tiền ăn quà, tan học về túi vẫn còn nguyên… Cậu âm thầm, lặng lẽ lăn xe, vết để lại trong ngôi nhà nhỏ của mình, vết in trong tâm thức con, in màu ấu thơ…
Con đi học xa, nhà quạnh quẽ. Cậu vẫn đều đặn lăn xe mớm cơm cho ngoại. Cậu lại làm thầy thuốc chăm ngoại tuổi già, cái tật gì của ngoại cậu cũng thuộc hết, mỗi buổi con về, cậu đem kể con nghe. Con đem mấy cái bằng khen linh tinh về nhà, cậu lăn xe lạch cạch treo lên, không đủ đinh treo cậu đem chưng tủ. Bằng khen nhiều vì con được khen đủ thứ, nhưng không có thứ nào là không học được từ cậu buổi thơ ngây.
Rồi thấy má bật đài trong cái điện thoại di dộng mà nghe con nói chuyện, cậu lại gom được chút tiền đưa má mua radô. Má mua phải cây đèn pin có thể nghe đài (!), tiếng cứề rè không rõ lời con. Con chê đài dỏm, cậu ậm ừ … “kệ tao!”.
Rồi mỗi trưa nồng đan giấc quê, cậu không ngủ cùng má bật đài, lặng lẽ nghe, lặng lẽ chìm vào tiếng rè rè xen lẫn lời con đọc ban trưa.
Cậu lặng lẽ lăn xe đi suốt cuộc đời, đi qua tuổi thơ con, song hành cùng con mỗi bước con tập tành, chập chững lần dò trên con đường đời đang phía trước. Một ngày con về thăm nhà, thảng thốt nhận ra mắt cậu đã nhuốm màu thời gian, thảng thốt biết rằng những cơn đau hay về gấp gáp dìm cậu vào cơn mê, thảng thốt trông theo bánh xe lăn đang chậm dần… Thảng thốt sợ một ngày, cậu lặng lẽ lăn xe vào hư vô… Cậu ơi!
Làm sao con níu thời gian
Làm sao con giữ ngày tàn, sang đêm?
Làm sao con giữ ngày tàn, sang đêm?
Một ngày xe đổ bên thềm
Làm sao con khóc? Lệ mềm, sợ tan…
Lòng con níu vết xe lăn…
13 thg 10, 2009
Con – Huyền thoại nơi tim má vô biên!
Viết về mẹ, dẫu ngàn lời đã có
Con vẫn thèm gọi nhỏ:“má”… trong thơ!
Con đã lớn, nhưng chưa khôn! Mãi mãi chưa khôn khi còn vấp ngã, mãi mãi vấp ngã, khi còn đi trên đường đời. Con nhất định không lo âu, vì đường đời luôn có má!
Câu hỏi con thích nhất là hỏi “em giống ai”? Câu trả lời con tự hào nhất là trả lời “em giống má”! Giống cái nét duyên thầm dù không xinh đẹp bằng người, giống cái cười nhẹ nhàng, giống ánh nhìn tinh tế…con muốn giống tất thảy, và con đang làm tất thảy để giống má của con.
Con nhớ ngày má thay ba chắt chiu, gom góp để xây cái nhà nhỏ xíu, lợp lá. Cái nhà thiệt là xinh, mùa hè mát rượi, mùa đông…rét căm! Rét lắm, những đêm má tội nghiệp 2 chị em con nằm ngoài, má sợ gió lùa cửa trước ra cửa sau, má nằm với tụi con, rồi thức…
Con nhớ những mùa củ sắn rợp đồng xanh ngắt, má bỏ con lọt thỏm vào trạc sau, chở như chở sắn, ngút ngắt cười, con nhìn má đạp còng lưng thon… Má nhổ sắn đem cân, con khoái chí nhặt mấy củ con con bỏ vào túi áo rồi lém lỉnh liếc dòm bà chủ ruộng, bà cười hiền xua tay bảo không sao! Con toan chạy lon ton trên tấm thảm xanh ngút ngàn, má níu áo lấy lại bảo “củ chưa cân!”, rồi khẽ véo tai con, má bỏ lại vào túi mấy chùm sắn cân rồi. Con phụng phịu “hơ…chưa cân mới thích!”, má răn nhìn, con le lưỡi chạy đi…
Con nhớ những ông trăng tròn khuyết bao mùa vén mây dòm xuống khoảng sân sau nhà mình, thấy chỗ cây ổi chín thơm nức có luống rau ba vun, thấy má, chị hai, và con kéo ống quần qua khỏi gối, hì hụt đạp lên chỗ bao sắn ngâm trong thau. Con ngửa mặt dòm ông trăng cười khanh khách, má nhẹ nhàng biểu “từ từ con, dập sắn hết trơn nè…”
Con nhớ những đêm giông, bão về đầy hiên, rét tận đáy lòng…giấc người ta đang say, má con rời chiếc chăn ngồi dậy. Má chuẩn bị lấy hàng lên Sài Gòn cho kịp sáng. Con ngủ ngon lành, ừ, mới 1h khuya! Chiếc trạc tròng trành sau yên xe, má đạp qua rét mướt, má đi vào cơn giông…
Con tốt nghiệp cấp 3, nhớ lại hồi nhỏ xíu lớp 3, bỗng giật mình! Không có má, ngày đó con bỏ học vì mặc cảm nhà nghèo. Không có má, ngày đó con bị bạn bè xa lánh, thầy giáo chê học dốt, không thương. Không có má, ngày đó con không thể học giỏi nhất trường… Má nâng con lên khỏi lần quỵ đầu tiên đó, má nhắc cho con nhớ con đã học giỏi thế nào, má đánh thức dậy trong con những năng khiếu bẩm sinh từ truyền thống gia đình…Con nhận ra mình biết hát, biết múa, biết thích sinh hoạt Đội TNTP. Từ đó, má theo con trên mỗi bậc thềm thử sức. Con hát trên sân khấu thiệt to, khán giả thiệt đông mà nhìn xuống con chẳng thấy được ai, chỉ thấy mỗi mình má đang cười hiền vỗ tay, mắt má lóng lánh.
Con xa nhà lên BH trọ học, 3 năm xứ người với đủ bon chen, thử sức, con xông xáo cống hiến hết nhiệt tình sức trẻ. Mỗi bằng khen từ phong trào Đoàn con đem về nhà lại đổi lấy một ánh nhìn sâu thẳm tin yêu của má. Nhà mình đầy bằng khen, cậu đem treo lĩnh nghĩnh. Dù chả đáng là bao nhưng mỗi khi nhà mình đón khách má vẫn tự hào: “con gái út tôi!”
Con nhận được công tác sau 1 tuần tốt nghiệp cử nhân, má nở nụ cười mãn nguyện. Má gặp lại bên nhà nội con bằng cái nhìn thẳng, sáng trong, tự hào. Con má 2 đứa nên người! Má ơi, dù con vẫn đang đi chập chững, lần dò nhưng sẽ thuỷ chung với con đường chọn lựa.
Giờ đây, mỗi trưa trưa, lúc người ta ngủ, má con nằm lặng im bên chiếc ghế dài bật rado nghe con gái nói chuyện. Chuyện đông chuyện tây, cái chuyện chi má cũng nghe hết, miễn là chuyện từ chiếc radô! Một việc tưởng quá đỗi bình thường với bất kì ai đó, nhưng với má con lại là giây phút vui trọn vẹn, tin yêu muôn trùng! Gió trưa nồng luồn qua cửa sau vỗ về bên ngực má, khe khẽ hát…
Con gái má vẫn xuôi ngược nơi mảnh đất BH đầy rộng lượng, vẫn bình thường như bao đứa con gái đồng hương. Nhưng sâu thẳm nơi trái tim má vô biên, con gái đẹp giữa cuộc đời như một huyền thoại trong mơ!
Hoa Hạ
16h ngày 13.10.09
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








